Tin Tức

Trang chủ Tẩn A Út – Viết lại cuộc đời bằng nghị lực

Tẩn A Út – Viết lại cuộc đời bằng nghị lực

Giữa núi rừng Tuyên Quang, nơi những thôn bản người Dao còn nhiều gian khó, có một chàng trai trẻ đã viết lại cuộc đời mình bằng nghị lực phi thường. Anh là Tẩn A Út, sinh năm 2001, dân tộc Dao, quê ở thôn Ngam La, xã Mậu Duệ, tỉnh Tuyên Quang.

Sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo, tuổi thơ của anh gắn với những tháng ngày thiếu thốn. Mẹ mất khi anh mới 4 tuổi, để lại người cha một mình vừa làm cha, vừa làm mẹ, tần tảo nuôi hai chị em khôn lớn. Những nhọc nhằn của gia đình và sự hy sinh của cha đã trở thành ký ức không thể quên, tiếp thêm cho anh sức mạnh trong những bước đường sau này.

Biến cố lớn và những ngày tưởng chừng muốn buông xuôi

Sau khi học hết lớp 12, anh lập gia đình và có một cô con gái nhỏ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, vợ chồng anh luôn yêu thương, động viên nhau, cùng mong muốn xây dựng một mái ấm ổn định và trở thành chỗ dựa cho con.

Cuối năm 2019, khi nhận lệnh gọi khám sức khỏe thực hiện nghĩa vụ quân sự, anh xác định đây là trách nhiệm của một công dân với Tổ quốc. Dù con còn nhỏ, gia đình còn nhiều vất vả, anh vẫn động viên vợ ở nhà chăm lo gia đình để yên tâm lên đường nhập ngũ.

Hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh được hỗ trợ học nghề vận hành máy công trình với hy vọng có một công việc ổn định, cải thiện cuộc sống gia đình. Thế nhưng, giữa năm 2023, biến cố bất ngờ xảy đến.

Trong lúc làm việc, anh không may gặp tai nạn lao động nghiêm trọng. Máy cuốn vào hai chân. Để giữ lại tính mạng, các bác sĩ buộc phải cắt một chân trên gối và một chân dưới gối.

Ngày tỉnh lại sau ca phẫu thuật, biết mình đã mất cả hai chân, anh gần như sụp đổ. Những ước mơ, dự định cho tương lai bỗng chốc bị đảo lộn. Cùng với những cơn đau kéo dài là những cơn đau “chi ma” khiến anh nhiều lần tuyệt vọng.

Có lúc, anh tự hỏi liệu mình còn có thể sống như thế nào khi trở thành gánh nặng cho gia đình.

Những ngày đầu sau tai nạn, từ ăn uống, tắm rửa đến những sinh hoạt cá nhân đơn giản nhất, anh đều cần người thân hỗ trợ. Nhìn vợ vừa chăm chồng, chăm con, vừa lo từng bữa cơm, từng khoản tiền thuốc men, anh càng day dứt. Gia đình phải vay mượn khắp nơi để chữa trị cho anh. Có những đêm, anh chỉ biết khóc trong im lặng.

Nhưng cũng chính trong những ngày tháng khó khăn nhất, tình yêu thương của gia đình đã giúp anh không buông xuôi. Người vợ luôn ở bên, người cha, người thân và bạn bè động viên, chăm sóc từng ngày. Họ giúp anh nhận ra rằng dù mất đi đôi chân, anh vẫn còn giá trị và vẫn là một phần quan trọng của gia đình.

Tập đứng lên từ những điều nhỏ nhất

Sự sẻ chia của cộng đồng cũng trở thành nguồn động viên lớn đối với anh. Những người chưa từng gặp mặt nhưng biết câu chuyện của anh qua mạng xã hội đã gửi lời động viên, hỗ trợ anh có được chân giả và xe lăn.

Với anh, đó không chỉ là những phương tiện giúp việc đi lại thuận tiện hơn. Đó còn là những món quà của tình người, giúp anh có thêm niềm tin để bắt đầu lại.

Anh tập đứng, tập đi bằng chân giả và tập làm lại từng công việc tưởng chừng rất đỗi bình thường: tự mặc quần áo, tự nấu cơm, tự di chuyển..

Mỗi bước đi đều khó khăn, nhưng cũng là một bước tiến. Từ chỗ phải phụ thuộc hoàn toàn vào người thân, anh từng ngày học cách tự chăm sóc bản thân và tìm lại sự chủ động trong cuộc sống.

Từ chiếc xe lăn đến đường chạy thể thao

Năm 2025, anh tham gia Câu lạc bộ Người khuyết tật xã và trở thành hội viên Hội Người khuyết tật huyện. Từ đây, anh tìm thấy một môi trường mới để giao lưu, rèn luyện và hòa nhập.

Đặc biệt, anh tích cực tham gia các hoạt động thể dục thể thao dành cho người khuyết tật. Với anh, thể thao không chỉ giúp nâng cao sức khỏe mà còn là cách để vượt qua mặc cảm, xây dựng sự tự tin và khẳng định khả năng của bản thân.

Những nỗ lực ấy nhanh chóng mang lại những thành tích đáng ghi nhận.

Năm 2025, tại Giải Thể thao người khuyết tật tỉnh Hà Giang, anh giành 3 giải Nhất ở các nội dung ném lao, ném đĩa và đẩy tạ nam.

Năm 2026, tại Giải vô địch Quốc gia môn điền kinh người khuyết tật, anh tiếp tục giành 3 huy chương Bạc ở các nội dung ném lao, đẩy tạ và ném đĩa.

Đằng sau những tấm huy chương là hành trình tập luyện bền bỉ của một người từng có lúc không muốn tiếp tục cuộc sống. Mỗi lần bước ra sân đấu cũng là một lần anh chứng minh với chính mình rằng mất đi đôi chân không đồng nghĩa với mất đi khả năng chinh phục những mục tiêu mới.

Không chỉ vượt lên cho mình

Từ những trải nghiệm của bản thân, Tẩn A Út hiểu hơn ai hết những mặc cảm và khó khăn mà người khuyết tật có thể phải đối mặt.

Vì vậy, anh không chỉ tập luyện và thi đấu cho riêng mình. Anh tích cực vận động người khuyết tật tại địa phương tham gia Hội, tham gia thể thao và mạnh dạn hòa nhập với cộng đồng.

Trong các buổi sinh hoạt Hội, giao lưu với thanh niên và học sinh địa phương, anh chia sẻ câu chuyện của chính mình. Đó không chỉ là câu chuyện về mất mát mà còn là câu chuyện về niềm tin, sự kiên trì và quyết tâm không từ bỏ.

Anh mong muốn những người có hoàn cảnh giống mình không còn mặc cảm, tự ti mà mạnh dạn bước ra ngoài, kết nối với cộng đồng và sống tích cực hơn mỗi ngày.

Bên cạnh hoạt động Hội và thể thao, anh còn tham gia các phong trào tình nguyện, hoạt động an sinh xã hội do Đoàn Thanh niên, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam và các tổ chức đoàn thể phát động. Anh cùng các hội viên Hội Người khuyết tật đến thăm hỏi, động viên, hỗ trợ những gia đình khó khăn, người khuyết tật neo đơn tại địa phương.

Những việc làm giản dị ấy tiếp tục nối dài hành trình mà anh đã lựa chọn: vượt qua nghịch cảnh của bản thân và trở thành điểm tựa tinh thần cho những người đang cùng hoàn cảnh.

Tự tạo sinh kế, làm chỗ dựa cho gia đình

Những nỗ lực trong công tác Hội và phong trào thanh niên đã được ghi nhận khi anh được Ủy ban Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam xã Mậu Duệ giới thiệu là đại biểu chính thức tham dự Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam tỉnh Tuyên Quang.

Đối với anh, đây không chỉ là niềm vinh dự cá nhân mà còn là sự ghi nhận đối với những đóng góp của người khuyết tật trong đời sống cộng đồng.

Hiện nay, anh phát triển mô hình chăn nuôi dúi, lợn và gà để tạo thêm thu nhập cho gia đình. Quy mô chưa lớn, nhưng mô hình đang từng bước mang lại nguồn thu nhập ổn định, giúp anh chủ động hơn trong cuộc sống.

Từ một người từng nghĩ mình sẽ trở thành gánh nặng, anh đang từng ngày trở lại với vai trò của một người chồng, người cha và người lao động.

Với cô con gái nhỏ, hình ảnh người cha tập đi bằng chân giả, tự làm việc nhà, chăm sóc vật nuôi và tham gia các hoạt động cộng đồng có lẽ chính là bài học sống động nhất về nghị lực. Anh muốn con hiểu rằng trong cuộc sống, khó khăn có thể làm con người chậm lại, nhưng không thể quyết định con người sẽ đi đến đâu nếu vẫn còn ý chí.

Viết lại cuộc đời bằng nghị lực

Năm 2026, Tẩn A Út đến với Chương trình “Tỏa sáng Nghị lực Việt” bằng một hành trình đặc biệt: từ một chàng trai trẻ mất cả hai chân sau tai nạn lao động, từng có những ngày tháng tuyệt vọng, anh đã từng bước đứng dậy, trở thành vận động viên điền kinh người khuyết tật với nhiều thành tích cấp tỉnh và quốc gia, tích cực hoạt động Hội, tham gia công tác cộng đồng và tự tạo sinh kế cho gia đình.

Hành trình ấy cho thấy nghị lực không phải là không có những phút giây yếu lòng, mà là sau những lần tưởng chừng gục ngã, con người vẫn có thể tìm thấy lý do để đứng dậy và bắt đầu lại.

Với Tẩn A Út, vượt qua nghịch cảnh không chỉ để thay đổi cuộc đời mình. Anh còn muốn dùng chính trải nghiệm và khả năng của bản thân để kết nối, động viên những người khuyết tật khác cùng bước ra khỏi mặc cảm, tham gia đời sống xã hội và phát huy khả năng của mình.

Từ một chàng trai vùng cao từng đối diện với mất mát tưởng như không thể vượt qua, anh đang viết tiếp cuộc đời bằng những bước đi mới – trên đôi chân giả, trên đường chạy thể thao và trong hành trình đồng hành cùng cộng đồng.

———————————————————————————————————————————————————-

Chương trình “Tỏa sáng Nghị lực Việt” năm 2026 do Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Hội Thanh niên Khuyết tật Việt Nam phối hợp với Công ty TNHH TCP Việt Nam tổ chức, là chương trình tôn vinh những tấm gương thanh niên khuyết tật có nghị lực vươn lên, tích cực học tập, lao động và có những đóng góp thiết thực cho cộng đồng và xã hội.

Chia sẻ: